Skip links

Tản mạn ngày ghé thăm nhà vườn VIME Garden

Cầm trong tay bức tranh của đứa con trai, tôi lặng người đi trong giây lát. Bức tranh của đứa trẻ con với những nét vẻ nguệch ngoạc, ngây ngô nhưng chứa đựng trong đó là cả nỗi niềm trẻ thơ. Trong tranh con vẽ một ngôi nhà nhỏ với mái ngói màu đỏ và tường sơn vàng, trước nhà là khoảng sân vuông vức, bên hiên nhà có mấy khóm hoa đỏ hoa trắng, xung quanh trồng thật nhiều cây ăn trái xanh um. Một cậu bé tóc thưa mặc áo xanh quần vàng đang đứng cười toe toét ở lối đi nhỏ, hai bên lối đi là vườn rau xanh. Phía dưới bức tranh con nắn nót viết một dòng chữ: “Lâu rồi ba không chở Sỹ Phú về nhà VIME Garden thăm ông bà. Sỹ Phú nhớ nhà VIME Garden lắm”. Dòng chữ chưa ngay lối thẳng hàng mà sao khiến tôi xót xa quá.

Cảm xúc ngổn ngang dâng trào vây lấy tôi. Tôi tự trách mình sao vô tâm quá. Cũng như biết bao người, muốn cho vợ con một cuộc sống sung túc hơn tôi lao đi làm ăn kiếm tiền. Những ngày dài quay cuồng với công việc, những tối vui say trên bàn nhậu. Tối về nhà con đã ngủ, sáng đi làm thì con đi học. Cả ngày nhìn nhau được mấy phút, một tuần ăn với nhau được mấy bữa cơm? Công việc bận rộn khiến tôi dường như quên mất tôi có vợ con đang chờ ở nhà bên mâm cơm. Tôi quên mất rằng con tôi đang tuổi lớn khôn, nó cần biết nhiều hơn về cuộc sống chứ không bó hẹp mãi trong không gian căn chung cư cao tít, trong lớp học, trong những khu vui chơi riết rồi cũng thấy chán. Con cần hiểu biết nhiều hơn về cuộc sống này.

Nhà VIME Garden trong bức tranh của con trai là ngôi nhà vườn nhỏ trồng nhiều cây ăn trái ở Long Khánh mà tôi mua tặng ba mẹ tôi. Ba mẹ tôi đã già, nhịp sống vội vàng đông đúc ở thành phố khiến ông bà cảm thấy ngột ngạt không vui. Lúc trước ba mẹ sống cùng tôi trong thành phố, cả ngày con cái đi làm cháu đi học, ông bà nhà với bốn bức tường buồn tẻ. Thấy vậy, tôi muốn mua tặng ông bà một ngôi nhà ở ngoại ô. Một ngôi nhà nhỏ có vườn cây ăn trái, có đất trông mấy luống rau xanh, nuôi mấy con gà ngoài sân sau. Để ông bà hưởng thú vui lúc tuổi già. Lúc ấy tôi tình cờ được bạn giới thiệu cho giải pháp nhà vườn sinh thái VIME Garden. Tôi đã tìm được một ngôi nhà rất ưng ý ở thành phố Long Khánh, cách TP.HCM chỉ 45 phút lái xe. Thế là ba mẹ tôi chuyển xuống đó sống. Hè vừa rồi, gia đình tôi xuống thăm ông bà mấy ngày. Con trai tôi ở dưới đấy rất vui. Không ngờ nó nhớ mãi không quên, muốn xuống chơi với ông bà nhưng lại sợ ba bận nên không dám nói.

Tôi bỏ bức tranh của con trai xuống, cầm tập tài liệu để quên rồi vội vã đi làm nhưng cả ngày hôm đấy trong đầu tôi vẫn cánh cánh nỗi niềm của con trai. Đến tối, tôi quyết định về nhà sớm ăn cơm cùng gia đình. Tôi quyết định tạo cho mẹ con một niềm vui bất ngờ. Trong bữa cơm, tôi thông báo với con trai cuối tuần này sẽ được xuống nhà VIME Garden chơi. Cu cậu nhảy cẫng lên vì vui sướng, ôm chầm lấy ba nó và nói “Thích quá ba ơi, con yêu ba mẹ nhất nhất nhất trên đời luôn”. Cả tối hôm đấy con vui vẻ vì sắp được đi chơi, mọi người cùng nhau thảo luận về chuyến đi sắp tới. Nhìn không khí vui vẻ trong nhà, tôi cảm nhận sâu sắc được niềm hạnh phúc gia đình.

Sau 2 ngày đợi chờ, cuối tuần cũng đã đến. Buổi tối hôm trước, con lăng xăng giúp mẹ sắp đồ, háo hức mong chờ một chuyến đi chơi. Sáng sớm nay, cu cậu thức dậy trước cả nhà, đánh thực mọi người dậy, làm vệ sinh cá nhân, ăn sáng, xách va ly lên và đi. 8h sáng, cả nhà vui vẻ lên ô tô riêng, đi về nhà VIME Garden thăm ông bà nội thôi nào. Ra khỏi thành phố lên cao tốc là xe chạy ngon ơ.Nửa đoạn đường đầu, con trai tôi luyên thuyên đủ thứ, miệng vui cười không ngớt. Nó hỏi cây, hỏi cầu, hỏi sông,… hỏi mọi thứ mà nó muốn biết. Trẻ con mà, thật lắm điều thắc mắc. Nửa đường sau cu cậu ngủ mất. Hậu quả của việc tối qua đi ngủ muộn còn sáng nay thì dậy sớm. Cũng là trẻ con, thật dễ ăn, dễ ngủ.

9h sáng chúng tôi xuống đến nơi, vợ tôi đánh thức cậu con trai còn đang ngái ngủ. Vừa xuống xe cu cậu vội chạy vào trong nhà, miệng gọi to “ông bà ơi, ông bà ơi, cháu về rồi nè”. Tôi và mẹ nó ngồi trên xe nhìn và cười với nhau. Tôi thấy trong đáy mắt của vợ là một niềm vui thầm lặng. Vùa bước xuống xe, không khí tươi mát bao trùm quanh tôi. Không còn bụi bặm và khói xe, từng luồng không khí sạch sẽ thi nhau chảy từng dòng vào phổi. Thật lâu rồi mới hít bầu không khí trong lành này, thật sảng khoái. Tôi và vợ lấy hành lý ra, theo lối nhỏ bước vào nhà. Trước mặt tôi là ngôi nhà nhỏ nhìn ra khoảng sân vuông, trong sân có một cây bưởi to tỏa bóng mát trước hiên nhà. Vườn nhỏ ở góc sân trồng mấy luống rau. Đằng sau nhà là vườn cây ăn trái, đang mùa chôm chôm trái chín đỏ cây. Bên bờ rào bằng tre và cây leo có mấy con gà đang bươi đất. Trong sân ông bà đang vuốt ve thằng cháu nhỏ, nó thì luôn miệng nói “cháu nhớ ông bà quá đi”. Tôi thấy trên nét mặt già nua của ông bà tràn ngập sự cưng chiều và thương yêu vô hạn dành cho con cháu. Tôi nói: “Thưa ba mẹ, chúng con đã về!”

Cả ngày hôm đấy, gia đình chúng tôi quay quần bên nhau. Những đứa trẻ lớn lên trong thành phố thường tò mò về những cây cối, những con vật. Con trai tôi cũng vậy. Con đi theo Bà ra vườn tưới rau. Con đi theo ông cho gà, cho thỏ ăn. Con cùng ba mẹ đi hái chôm chôm, bưởi, xoài trong vườn. Lúc lúc lại nghe thấy con hỏi: “Bà ơi, rau này là rau gì, ăn có ngon không”. “Ông ơi, sao con thỏ lại ăn lá rau cải mà không ăn cà rốt”. Những đứa trẻ thơ, đang khám phá cả thế giới.

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng rực cả một vùng trời phía tây, phương đông bên này bâu trời cao xanh đang thẫm dần. Những cảnh sắc thiên nhiên thường nhật như thế này những ngày sống trong thành phố khó mà cảm nhận được. Giờ này trong thành phố, mọi người hoặc đang bận rộn công việc, hoặc đang hối hả tan tầm. Trăm thứ bộn bề, ngàn thứ lo. Giờ chúng tôi ở đây, trong ngôi nhà vườn nhỏ, bên bếp nướng than hồng ăn bữa cơm đầm ấm bên nhau. Tối nay, chúng tôi quyết định làm một bữa tiệc BBQ kiểu của nhà trồng được. Rau trong vườn, gà nhà nuôi. Mọi thứ thứ đều được chuẩn bị tươm tất. Tôi kê cái bàn ra giữa khoảng sân, để thêm chậu than hoa bên cạnh. Mẹ tôi đang sắp đồ ăn, vợ tôi nướng những vỉ thịt và rau củ. Con trai đang hứng khởi quạt quạt than cho mẹ, lắm khi nó quạt cho khói bay um lên, lại bị mẹ nạt. Bố tôi mang ra một chai rượu thuốc nhỏ bảo: “Lâu rồi mới về, uống với bố một ly”. “Vâng, thưa ba”. Mọi người cùng ngồi vào bàn ăn bữa tối đầm ấm quay quần bên nhau. Nhìn không khí vui tươi, tôi cảm nhận sâu sắc được niềm hạnh phúc gia đình. Những câu chuyện, những nụ cười, những ánh mắt chân thành cho nhau là những thứ mà cuộc sống xô bồ ngoài kia không bao giờ cho ta được.

Ngày chủ nhật, cả nhà ăn bữa sáng và uống cà phê cùng nhau. Sau đó ông bà dạy cháu cuốc đất trồng rau. Cậu bé nhỏ con, lanh chanh cầm cái cuốc đòi cuốc đất. Cuốc được mấy nhát mệt thở hổn hển lại bỏ xuống đi nhặt cỏ gieo hạt. Thỉnh thoảng mấy bác hàng xóm đi qua khen: “Ái chà, bé con nhà ai mà giỏi thế?”. Cu cậu được khen thì thích lắm, lại hăng hái làm việc hơn. Buổi chiều chúng tôi đi xung quanh thăm hỏi nói chuyện cùng mọi người. Những người trong đây đều là những gia đình như gia đình tôi, trong tuần bận rộn đi làm, cuối tuần về vùng quê yên bình để giải tỏa căng thẳng mệt mỏi trong cuộc sống. Hoặc là những ông bà già cả như bố mẹ tôi, chán cuộc sống ở thành phố về đây sống những tháng ngày thảnh thơi, không lo nghĩ. Mọi người ai ai cũng vui vẻ, ai ai cũng hòa đồng thân thiện.

Hai ngày cuối tuần cứ thế qua đi. Sáng thứ hai đầu tuần, gia đình tôi phải tạm biệt cuộc sống yên bình nơi đây để trở về với phố thị. Con trai mặt buồn thiu, ôm lấy ông bà lưu luyến không muốn đi. Vợ tôi và ông bà dỗ nó một lúc lâu không chuyển. Tôi ôm lấy con trai và nói: “Con tạm biệt ông bà đi, nếu con ngoan ngoãn học tập nghe lời, không mắc lỗi ba sẽ thường xuyên cho con về chơi với ông bà, chịu không?” “Con chịu, ba hứa nhé”. Hai ba con đập tay nhau giữ lời hứa. Tôi âm thầm nói với lòng mình sau này sẽ giành nhiều thời gian hơn nữa cho gia đình, cho vợ, cho con, cho bố mẹ. Tôi nhận ra những giá trị thật lớn lao trong cuộc sống – Gia đình mang lại cho ta những điều tốt đẹp nhất. Cảm ơn VIME đã cho tôi trải nghiệm những giá trị ấy.

5/5 - (241191 bình chọn)